Tiếp theo phần 1, chúng ta tiếp tục phần 2 của loạt bài chọn mua máy ảnh DSLR này với dòng máy cấp thấp
Kinh phí $500…
Đối tượng chỉ có $500 hoặc chỉ muốn bỏ ra $500 sẽ rơi vào 2 thành phần:
1. Tài chính eo hẹp: các em sinh viên nghèo vượt khó, gia đình thuộc diện chính sách, gia đình có công với cách mạng, con em thương binh, và trẻ em lang thang cơ nhỡ.
2. Cục tiền rơi vào đầu: những ông đã có hết máy móc thiết bị rồi, tự dưng ăn được con lô, trúng được con đề, đớp được quả thầu mua thiết bị văn phòng cho cơ quan, hoặc cai bia bỏ bồ được vợ mừng tuổi lì xì cho $500, hoặc có ông cậu Việt kiều về nước quẳng cho tí xèng đi chơi gái.
Nhu cầu:
1. Học hỏi đam mê nhiếp ảnh: cháu nào muốn nghiêm túc luyện tập chụp choẹt thì tránh xa Point and Shoot. Bắt buộc phải DSLR. PnS học cũng được nhưng nó có những hạn chế không thể khắc phục được, nhất là về ống kính. Sự đa dạng của ống kính DSLR cũng là 1 đề tài lớn để chúng ta rèn luyện. Nhất là đối với chim non mới tập chụp ảnh thì rất thích chụp xóa phông, PnS không xóa phông gái teen nổi đâu.
Với vấn đề “đầu tiên” quá hạn chế, các cháu không thể mua mới được, cứ hàng cũ mà phang.
Bộ 450D + kit used cũng phải gần $500 rồi, chắc không chơi được. Chú nghĩ các cháu chỉ nên chọn lựa giữa các option sau:
Canon 350D hoặc 400D kèm kit khoảng hơn $300. Làm thêm thẻ nhớ, tripod nữa cũng gần $400. Các cháu này nếu muốn mua Nikon D40 cũng nên xem lại, bộ kit used D40 cũng chỉ hơn $300 1 tí. Tuy nhiên, tài chính rất eo hẹp, khi các cháu muốn chơi thêm các ống kính khác hay hơn thì chỉ có các Manual Focus lens thì các cháu mới đủ tiền, mà đã chơi MF thì entry Nikon không có cửa so với entry Canon, nhất là đoạn không đo sáng được. Điều này khiến cho nhiều cháu mới chơi sinh nản và bỏ cuộc.
Lời khuyên chân thành: Những dòng máy cấp thấp như thế này thì chất ảnh không hề khác nhau nhiều, nói chung là như nhau hết, cho nên các cháu không cần phải đắn đo 300D hay 350D hay 400D, bản thân chú dùng 350D rồi. Không cần lo lắng mặc cảm với những thằng lố thừa tiền đâu. Các cháu cứ làm như sau:
. Sắm 1 em tripod, lên hàm cá mập phơi sáng hồ Gươm hoặc ra cầu Thủ Thiêm ở Saigon mà phơi. Các cháu sẽ vô cùng thích thú với hiệu ứng đèn xe chạy thành 1 vệt hoặc mặt nước con sông mượt như nhung.
. Sắm em 50mm f1.8 AF (auto focus trước đã, MF để sau): chụp ông già, bà già, con hàng xóm, con mèo, con chó, con em họ, con người yêu (nếu có), nói chung ở giai đoạn này thì chụp thật mạnh, không cần phải suy nghĩ gì đến ý tưởng hay ý niệm gì cả. Phải điều khiển được thiết bị đã. Quan trọng nhất là chọn chế độ đo sáng, phong cảnh thì cứ chọn evaluate metering, chân dung thì spot metering, chú ý chụp chân dung thì chọn auto focus point rồi chọn điểm focus để focus vào mắt nhé.
. Photoshop, photoshop và photoshop: nghe nhiều cụ kể chuyện dùng máy bèo ở vn dễ bị khinh, thế thì ảnh phải đẹp để đéo thằng nào khinh được. Tốt nhất là chụp Raw cho dễ chỉnh, nếu không JPEG ban đầu cũng được, vào PS thì cứ nghịch 3 cái level, constrast trước đã rồi mò tiếp.
2. Thừa tiền đéo biết mua gì: ….
Nhiều đối tượng súng ống đã đủ, tự nhiên 1 cục tiền rơi vào đầu mà chả biết sắm cái gì. Nhu cầu đi phượt, lang thang và karaoke tay vịn vẫn chất ngất thì nên làm 1 em PnS. Tưởng tượng đi karaoke cứ ôm cái DSLR to đùng đi thì cũng phát chán, khác chó gì rước theo cục nợ. Nhiều khi muốn có 1 máy đút túi quân, bỏ túi áo mà thèm. Vậy thì chơi ngay 1 quả PnS là đoàn chuẩn.
PnS trên đời này nhiều hơn lá mùa thu. Các em gái phồng mang trợn má, tay chữ V, mắt chữ A, mồm chữ O tự sướng trong toa-lét chọn PnS rất đơn giản, cứ nhắm cái nào trông đẹp nhất là mua, màu nào yểu điệu nhất là múc. Đối với những ông súng ống DSLR đã đủ thì lựa chọn PnS khó hơn nhiều, chọn không chuẩn thì sẽ hối hận. Đây là những tiêu chí mà JD đặt ra khi mua PnS cho đối tượng này:
- Chụp Raw được
- Có hot shoe còn cắm flash và trigger
- Có tripod socket còn cắm lên tripod được
- Ít chấm thôi, nhiều quá lại noise
Đến đây thì sự lựa chọn sẽ chốt lại loanh quanh ở G9, G10, G10, LX3, LX5, S90. JD khuyên chân thành các bác lấy G11. Trong dòng Canon G thì G11 mới nhất, công nghệ cải tiến nhất, ít chấm hơn hẳn G10 nên noise ít hơn nhiều, máy này chụp tối rất xuất sắc khi so với dòng PnS. S90 thì lại không có hot shoe. LX thì vướng cái nắp đậy ống kính. G11 tắt máy thì ống kính sẽ tự đóng, không bị vướng cái nắp rời như LX.
Ngoài ra, JD thích G11 vì cái thiết kế của nó tiện ích hơn LX, dáng dấp trông cũng đàn ông, ko đĩ đĩ như mấy cái PnS khác.
Tuy nhiên, G11 vẫn có những hạn chế cố hữu:
Noise: đến ISO 400 vẫn OK, chấp nhận được, ISO 800 tương đối nhiều noise lắm rồi, chuyển sang BW thì vẫn ok, ISO 1600 thì không thể sử dụng được vì noise quá nhiều, chắc cũng chỉ in được cỡ 4*6 in là cùng.
Viewfinder: đây vừa là điểm mạnh, vừa là điểm kém. Dùng VF rất tiết kiệm pin, phù hợp cho chụp đời thường. Khi zoom thì VF cũng zoom theo. Tuy nhiên, VF không hiển thị thông số gì, laij chỉ cover mỗi 70% frame nên bố cục hơi khó khăn.
Kể cả G11 có hay thế nào đi chăng nữa, PnS có hay đến đâu đi chăng nữa thì nó không thể thay thế DSLR. Đừng bác nào bán DSLR chỉ để dùng PnS nếu muốn chất lượng ảnh tốt nhất. PnS vẫn luôn có những hạn chế so với DSLR, đặc biệt về ống kính và noise khi sensor quá bé. Ống kính không thay được. G11 sẽ là bổ trợ tốt nhất cho bộ DSLR của chúng ta. Nhất là khi cần đi chơi nhẹ nhàng, ko muốn mang máy móc lỉnh kỉnh. Các bác sẽ ngạc nhiên với chất lượng file Raw của G11. Bảo đảm!
Mà sướng nhất là nó bé, đút túi quần, túi áo, chụp lúc nào cũng tiện. Cho nên, với đối tượng có thừa 500usd mà có nhu cầu nhỏ gọn đút túi PnS thì nên xúc G11.
BKMetalx @ Quán Gió tháng Mười tổng hợp
____________
Báo link download hỏng tại đây
Nếu thấy bài viết hay các bạn nhấn nút google +1 hoặc chia sẻ lên facebook giúp nhé ^^
Hãy cùng tham gia: Hội Cơ khí Việt Nam trên facebook









Chú ý: Comment đầu tiên của bạn sẽ được mình xét duyệt trước khi cho đăng tải. Blog mình sẽ không chấp nhận những comment vi phạm một trong những nội dung sau: