Cái bài hát “Trăng trên đất khách” ấy có một câu ám ảnh:
Ta… là đôi cánh chim vô định… Vời những ngày buồn tênh… Khóc hay cười cũng buồn tênh…”
Có những thứ nhìn rất rực rỡ, rất đông vui… Thật ra… là những cô độc trong một giàn đông vui…
____________
Báo link download hỏng tại đây
Nếu thấy bài viết hay các bạn nhấn nút google +1 hoặc chia sẻ lên facebook giúp nhé ^^
Hãy cùng tham gia: Hội Cơ khí Việt Nam trên facebook









Ảnh đẹp nhưng mà nó lạc lõng quá.
Chú cảm nhận đúng đấy, chính là cái tâm trạng khi người chụp nó nhìn thấy góc tường hoa này mà
“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”
Hoa đẹp thế kia mà buồn thì…chán thật
rất thích cái tên, nội dung nhưng e ko thích màu ảnh…chỉnh 1 chút để cho nó ám ảnh hơn a ạ…e cũng ko biết như tnao vì e ko phải dân chuyên, chỉ là cảm nhận thui ^^
à mà e xin tự giới thiệu, e cũng ở PT
Cái thú vị nhất của nhiếp ảnh đem lại cho anh là những cảm nhận rất người, rất riêng… không cần gì chuyên với không chuyên cả ^^. Cám ơn gợi ý của em nhé, để anh chỉnh lại màu một chút xem nó có ám ảnh mình hơn không vậy
(mà theo em thì nên chỉnh theo hướng nào nhỉ?)
Chào em Đồng hương, rất vui
e cũng ko biết nên làm sao….thế nên mới chờ xem a có ý tưởng j ko thôi….hóng hóng xem bản edit của a
Thế thì có lẽ phải nhờ tâm trạng rồi. Lúc đó chỉ thấy chông chênh, bỏ đi lang thang thì gặp nó nên có cái giác ấy, bây giờ yêu đời hơn một chút nên muốn tìm cảm giác ám ảnh cũng khó
… Để xem nào