Lâu lắm rồi mới tiếp tục cái hứng thú này, để bắt đầu những bức ảnh này thì không gì hợp hơn là những dòng của bạn Lưu Gù – Một người con thắm thiết của Bách Khoa.
Nếu bạn may mắn được sống ở Bách Khoa trong tuổi thanh xuân, thì dù có đi đâu trong suốt đường đời còn lại, Bách Khoa vẫn ở trong bạn, bởi Bách Khoa là 1 cuộc hội hè miên man…
Bách Khoa trong hắn cũng là những kỉ niệm miên man, bắt đầu từ cái quán BK cafe, nơi những ngày đáng nhớ nhất của quãng đời tuổi trẻ với những lỗi lầm tiếc nuối…
Kỉ niệm còn là góc KTX ấy, nơi hắn đã từng ngóng chờ một người con gái, để mỗi lần ghé qua, vẫn thấy chút gì đó thật thân…

Nơi có bằng lăng và hoa sữa, và nơi có màu đỏ say cuồng…

Cả những đêm Bách Khoa cũng đầy kỉ niệm, còn nhớ chút gì những bước chân bên cạnh bước chân?

Quán Nấm của những ngày đầu gặp gỡ, ngày ấy là những vui chờ, giờ ta lại nhuốm lên nó một chút đơn côi… hà, tệ thật.

Mà thôi, ngọt ngào cay đắng thì cũng đã qua… hãy giữ những gì đẹp nhất về nhau để sau này khi có thể nói chuyện lại thì ta có thể mỉm cười với nhau thật nhiều… cô bé nhé
.
Bách Khoa trong ta vẫn còn có những góc rất bình yên… như là gác nhỏ C2 này chẳng hạn:

Với chiếc cầu thang rất nhẹ…

Những góc giảng đường xưa

Bách Khoa này, một ngày nào đó trở lại… ta có thể vẫn cười thật hiền như những ngày ấy hay chăng?

Gió tháng Mười @ Bách Khoa Hà Nội những ngày tháng 5/2012








Ôi nhớ quá những ngày còn lên giảng đường Bách Khoa, tại sao mái trường này lại để trong mình nhiều kỉ niệm đến thế! Trường yêu dấu ơi, từ nay tôi không còn được ngồi ở những góc hành lang chờ lên lớp nữa. Xa trường rồi mình muốn trở lại trường yêu quá!
Công nhân học BK khổ mà ai ra cũng nhớ ^^