“Mình già rồi!” có lẽ đó là một trong những lời than phiền nhiều nhất mà tôi thường được nghe từ bạn bè, người thân và những học sinh của mình. Rất nhiều người tin rằng trẻ con có năng lực học ngoại ngữ tốt hơn người lớn, còn ở người già bộ não đã bị lão hóa nên không thể hấp thụ được ngoại ngữ nữa.
Thực tế là trẻ con có thể tiếp thu nhanh hơn người lớn ở một khía cạnh nào đó. Nhiều nhà khoa học cũng đã xác nhận vấn đề này. Tuy nhiên bạn có thể nhận thấy xung quanh mình có nhiều trường hợp những đứa trẻ mới đầu có vẻ làm quen rất nhanh với ngoại ngữ nhưng sau đó dường như dừng lại. Bản thân tôi cũng từng học ngoại ngữ rất sớm. Tôi bắt đầu học tiếng Pháp ở trung học cơ sở và bắt đầu học tiếng Anh khi lên lớp 10. Cho đến hết những năm đại học và ra trường đi làm được vài năm, tôi vẫn chưa nói được tiếng Anh! Tuy nhiên chỉ trong vài tháng, khi tôi đã già (tất nhiên là chỉ già hơn so với hồi tôi còn đi học), tôi đã có được kết quả hơn cả tất cả những năm tháng trước đó cộng lại.
Steve Kaufmann là một học giả người Mỹ có thể nói 9 thứ tiếng (cho đến thời điểm tôi viết những dòng này thì rất có thể ông đã nói được thêm một vài thứ tiếng nào đó). Ông bắt đầu học thứ tiếng thứ 9 của ông trong cuộc đời từ năm 59 tuổi. Và ông không gặp trở ngại gì lớn so với hồi ông học ngoại ngữ ở những tuổi còn thanh niên.
Tôi cho rằng vấn đề không phải là học từ khi nào, vấn đề là học như thế nào.
____________
Báo link download hỏng tại đây
Nếu thấy bài viết hay các bạn nhấn nút google +1 hoặc chia sẻ lên facebook giúp nhé ^^
Hãy cùng tham gia: Hội Cơ khí Việt Nam trên facebook








Tôi không phủ nhận là môi trường ở nước bản xứ sẽ rất thuận lợi cho việc học ngoại ngữ của bạn. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa là bạn nhất thiết phải sang nước ngoài mới có thể học tiếng của nước đó.
Bản thân tôi đã từng trải nghiệm quãng thời gian ở Mỹ. Tôi nhận thấy rất nhiều yếu tố giúp mình học tiếng Anh tốt thực ra cũng đang tồn tại ở Việt Nam.
Tôi nhớ khi mới sang, một người bạn Việt kiều nói với tôi rằng: “Nếu cậu muốn nghe tốt thì nên xem ti vi nhiều vào”. Đó là một lời khuyên chân thành. Nhưng với tôi lời khuyên ấy khiến tôi hơi bị sốc. Bởi tôi sang Mỹ với hy vọng tràn trề là nước Mỹ sẽ giúp tôi học tiếng Anh tốt hơn với một thời gian ngắn hơn. Tôi không nghĩ là mình sang Mỹ để xem tivi!
Nhà bạn có ti vi chứ?
Bạn có đủ thông minh để học tiếng Anh?
Nếu bạn để ý những người xung quanh mình, có thể bạn sẽ nhận thấy những người học ngoại ngữ tốt thường tỏ ra là những người thông minh. Sự trùng hợp này khiến mọi người lầm tưởng rằng những người thông minh thì sẽ học ngoại ngữ tốt. Tuy nhiên vấn đề nguyên nhân – kết quả ở đây hơi ngược lại một chút bởi các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng: thực ra là học ngoại ngữ khiến người ta thông minh hơn chứ không hẳn là do những người thông minh thì học ngoại ngữ tốt.
Có một câu chuyện khá thú vị mà tôi muốn chia sẻ với bạn. Đó là chuyện về một người lái taxi ở gần nhà tôi. Hôm ấy tôi sang nhà anh uống bia và cùng xem bóng đá. Trong lúc nghỉ giữa hiệp anh rủ tôi chơi cờ. Anh tâm sự với tôi trong lúc hai người xếp bàn cờ rằng cuộc sống của anh hiện đang khó khăn, anh định học thêm một nghề nào đó để có công việc tốt hơn nhưng anh rất “chậm hiểu” và “dốt” nên không học được. Phải nói thêm là tôi vốn chơi cờ không tồi. Hồi còn học lớp 5 tôi từng hạ đo ván nhiều chú, bác khi đến chơi ở cơ quan bố. Vậy mà tôi thua anh liền 3 ván chỉ trong chưa đầy 15 phút! Khi viết trang blog này tôi chợt nhớ đến anh và tự hỏi: liệu một người có thể tính toán trước 4, 5 nước cờ có thể nào là người kém thông minh?
Nếu có đôi lúc bạn nghĩ rằng mình không thông minh, hãy nghĩ lại!